Con trai yêu thương, Hôm nay con đi lãnh thưởng, con dậy sớm mà không cần mẹ gọi. Con tự mở tủ và lấy ra một bộ quần áo đi học.
Mẹ nói thôi lấy bộ khác đi con vì cái áo trắng đó có vẽ cũ quá, áo mặc từ năm lớp 1 và có lẽ do được mặc nhiều lần nên đã mỏng đi rất nhiều và bạc cả màu. Mẹ mở tủ nhưng không còn chiếc áo trắng khác. Mẹ kêu con chờ mẹ ủi đồ thì con nói với mẹ:
Trong đời sống xã hội bao giờ cũng có người khôn kẻ dại. Vấn đề là làm sao cho người khôn ngày càng nhiều (theo đúng nghĩa "khôn" của nó), và kẻ dại ngày càng ít đi. muốn vậy thì phải xây dựng một xã hội học tập, một xã hội tri thức. Sự hiểu biết sẽ là cẩm nang giúp người ta vươn tới, để "khôn" hơn và đem cái "khôn" ấy phục vụ xã hội phát triển, trong đó có quyền lợi của cá nhân mình.
Thế là ước mơ của cha rằng một ngày nào đó con sẽ đọc được sách thánh hiền đã thành hiện thực. Mặc dù con đọc chưa lưu loát lắm, nhưng nếu ai có đủ kiên nhẫn ngồi nghe con đọc thì cũng hiểu được phần nào nội dung của nó.
Mỗi lần phạm sai lầm, bạn luôn học được điều mới về bản thân và về cuộc sống.khi bạn có đủ can đảm và niềm tin để bước ra khỏi “vòng an toàn” đó, đặt bản thân mình trước những thử thách và cũng và cơ hội mới, hướng tới những chân trời mới thì bạn sẽ phát huy được những gì tài giỏi nhất trong bạn… Và dù có trải qua bao nhiêu vấp ngã thì cuối cùng bạn cũng sẽ tạo được một vòng tròn lớn hơn, của một cuộc sống thành đạt và ý nghĩa hơn.
"Tính tự phụ kiêu căng nơi mỗi người chúng ta chỉ chết đi mười lăm phút sau khi ta đã chết. Hơn nữa, môi trường xã hội chung quanh xem ra không đề cao lòng quảng đại, vị tha, sự phục vụ khiêm tốn của anh chị em. Mà ngược lại có chứa những yếu tố có tính kích thích lòng ham danh lợi, tính tự phụ của mỗi người chúng ta. Nhiều lúc chúng ta bị cám dỗ muốn làm việc này việc nọ, muốn nói điều này điều khác, cốt chỉ để khoe khoang và mưu tìm danh vọng cho bản thân mà thôi ".