Lê Xuân Lựa – Với tập “ Câu thơ một nửa”
Thầy cô nhấn vào đây để tải tập thơ này về
Cháu tieuhoc.info Ông ạ, Thưa ông , Cháu tình cờ search trên mạng gặp ngay những vần thơ của ông . Cháu đọc và đọc. Cháu cảm thấy cuốn hút liền. Những bài thơ ông viết cứ như là nhật kí cuộc đời ông. Hôm thì ông đi tham quan Sa Pa, lúc thì ông đi Trà Cổ hay Tam Đảo , Cầu Tre. Ông lên núi, ông xuống biển. Đi coi thi học sinh giỏi cũng ấp ủ tứ thơ hay. Ông đi dự giờ Tiết thao giảng giáo viên giỏi huyện, ông cũng bắt được tứ thơ lạ. Ông nghĩ về nghiệp đời dạy học. Lúc vui , lúc buồn ông luôn sẵn định làm thơ. Phải không ông? Đây nhé! Ông hồi tưởng về thời đi học vỡ lòng. Ông thổn thức với dải yếm đào hôm hội làng Doãn. Ông ngẫm nghĩ về kiếp người chìm nổi ba sinh. Ông trằn trọc với hình ảnh tấm lưng còng của mẹ, cái cối xay mà xay mòn cả chiều quê, hình ảnh người cha vất vả cày đồng buổi sớm. Thơ ông viết đã chạm được tim của những thầy giáo trẻ như cháu. Chúng cháu tự nhắc mình: " Đấy . có một thầy giáo như thế đấy." Ông có lẽ là thầy giáo mà thế hệ chúng cháu phải học tập , và noi theo . Thơ ông cháu thấy nó thực sự là thơ của nhà giáo - Một nhà giáo của ngành giáo dục huyện Thủy Nguyên. Thơ ông viết đúng ra phải nói rằng đó là những cảm xúc rất thực tế giống như xúc cảm của bao người mà ai đọc vào cũng thấy hình như có mình trong đấy. Cháu phải chắc rằng ông phải có tâm hồn bay bổng, vốn sử dụng Tiêng Việt, cách nhả chữ thành thạo mới có những vần thơ đi vào lòng người như vậy. Đề tài của ông viết có lẽ cháu đã thấy nhiều nhà thơ trên đăng đàn viết rồi nhưng cứ đọc đi đọc lại nó cứ là lạ làm sao ấy. Tứ thơ, niêm luật vần điệu thì cháu lại không phải người am hiểu về thơ để “chua “ một vài câu . Nhưng chả biết đâu cháu thấy thơ ông nó dung dị , thơm như hoa na , mộc mạc như củ sắn núi, lúng liếng như nụ cười cô gái đi phiên chợ Nón, và nó cũng đượm buồn như em bé mất mẹ theo cha lên núi phá đá nung vôi. Cứ theo cái dòng chảy thời gian, của cuộc đời mà ông ghi lại cuối mỗi bài thơ kia, thì cháu thấy ông là một hiệu trưởng trường Tiểu học , một người thầy đáng để cho thế hệ cháu học tập. Phải có những rung động, cảm thông với những mảnh đời éo le, với tấm lòng nhân ái, và đã phải rơi lệ của một người thầy giáo xã miền núi như ông mới chắp bút đẩy được những vần thơ lạ. Ông viết về một em bé gái trường ông:
Em nhỏ quá con chim non đang lớn Mẹ bỏ đi rồi, cuộc đời thiếu một bên
Hay ông viết về một cô gái trẻ ra phố biển tìm việc. Ông an ủi động viên: Về đi em với nắng gió biển khơi
Biển mặn mòi ngàn đời cho vị mặn Người làng chài bao dung đằm thắm Hạnh phúc nơi này..., mới dành trọn cho em. Cháu đọc thơ ông, cháu thấy hiện về tuổi thơ vất vả, chân đất túi dết đến trường làng. Thấy đồng quê huyện mình sao mà đẹp thế. Bờ đê này, đồi này, chợ Nón này, núi đá vôi này, khói chiều tỏa ra từ lò nưng vôi hợp tác xã này . Cháu cảm nhận được cái mùi ngai ngái của đất đồng ông cày ải. Cháu thấy thoang thoảng đâu đây mùi na, mùi mít dai, mùi dứa...từ thơ ông. Câu thơ khi ngắn, khi dài, lúc chẻ dọc câu thơ, lúc chia ngang khổ. Ơ thế nhưng câu nào cũng gợi hình , gợi tả đã nhắc cháu nhận ra rằng quê ông có nhiều đặc sản lắm:
Tháng sáu cong cành Tầng cao tầng thấp Nắng chìm lá xanh Na căng mật ngọt Trời hồng đánh thức Mở bừng mắt trong Hương lan mặt đất Hương tràn tầng không
Cháu đọc thơ ông mà cứ nghĩ ông còn xuân chán, vẫn nuối tiếc, vẫn ớm ờ vẫn dằn vặt với mối tình hôm qua.
Giấu đâu rồi một thời con gái Cất đâu rồi đôi môi mọng ngày xưa Đâu mất rồi những dấu hôn nồng cháy Mất rồi ư! Đôi mắt biếc đong đưa.
Cháu biết ông làm thơ để trải lòng mình. Để ghi lại những suy tư thầm kín. Không một chút mảy may muốn vào hội nọ,câu lạc bộ kia hay đăng bài lên báo đâu. Cháu thích thơ ông rồi đấy ! Vì sao ư? Vì trong mỗi bài thơ của ông đều có một bài học nhỏ nhắc nhở những giáo viên trẻ như cháu học tập và chỉnh avatar của mình. Cháu mới đọc được một vài bài thôi. Sáng mai, cháu đọc lại ông ạ Chắc cháu sẽ tìm được cái mới ở những bài thơ ông. Cháu chờ thơ ông . ___________________________________________________tieuhoc.info_________
|